A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

BẢN TIN CẢM XÚC ĐỘNG LẠI CỦA NGƯỜI LÁI ĐÒ-YÊU THƯƠNG CÒN MÃI

BẢN TIN

CẢM XÚC ĐỘNG LẠI CỦA NGƯỜI LÁI ĐÒ-YÊU THƯƠNG CÒN MÃI

Khi những cánh phượng hồng nghiêng nghiêng sắc đỏ, những tiếng ve râm ran như khúc nhạc buồn, báo hiệu một mùa hè đang đến, một năm học sắp khép lại. Năm học 2021 – 2022 đã sắp qua đi, hiện tượng ấy đã cho chúng ta biết, cô trò chúng ta lại chuẩn bị chia tay Trường Mẫu Giáo thân yêu của mình, có lẽ đối với mọi người, với các bé ở độ tuổi nhỏ hơn, thì việc kết thúc một năm học chẳng có gì đặc biệt. Nhưng đới với những cô giáo lớp 5 tuổi đó là những cảm xúc trong lòng không thể nào nói lên được. Các bạn lớp 5 tuổi phải chia tay mái trường thân yêu nơi đã nuôi dạy, chăm sóc, giáo dục các con trong suốt những năm ấu thơ vừa qua để bước vào lớp 1, một ngôi trường mới. Đây là bước ngoặt đánh dấu một thử thách mới.

          Hình ảnh: Mái trường thân yêu của con.( Trường Mẫu Giáo Thạnh Hòa)

 
 


                                Hình ảnh BGH nói lên cảm xúc của mình trong ngày ra trường của bé.

Trên mỗi chặn đường cô và các con đã đi qua là những dâu ấn không bao giờ quên được. Cô nhớ mới ngày nào thôi, những cô bé, cậu bé, còn lạ lẫm khi bước vào ngôi trường mầm non, một ngôi trường hoàn toàn mới, khác xa với ngôi nhà mà con đã quen thuộc. Những ngày đầu tiên con đến trường, các con còn mít ướt nhõng nhẽo không chịu rời xa vòng tay của cha mẹ, có bạn khóc còn khan cả giọng, có những bạn không chịu ăn, không chịu ngủ, có bạn thì khư khư giữ những món đồ vật của mình từ nhà đến trường cả ngày mà không chịu rời xa, thậm trí có những bạn vào lớp không chịu cởi dép ra. Đôi khi thỉnh thoảng chúng ta lại bắt gặp những ánh mắt nhìn ra cửa sổ để tìm những bóng dáng của người quen đi đến…

 

 

 

Trong mọi hoạt động cô luôn cần, bằng tay chăm sóc của cô, từ bữa ăn, giấc ngủ đến vui chơi hay học tập lúc nào cô cũng đồng hành cùng các con. Cô luôn nhớ về những ngày đầu chúng ta cùng làm quen để hiểu nhau hơn. Các bạn nhỏ mỗi bạn một tính cách khác nhau, bạn thì mạnh mẽ, bạn thì trầm tính, có bạn hồn nhiên lém lỉnh, nhưng cũng có những bạn hơi nhút nhát, có bạn hiếu động khiến cô luôn để mắt tới. Mỗi bạn một cá tính đã tạo ra một tập thể đoàn kết, biết yêu thương , giúp đỡ và chia sẽ. Ngày đầu đến lớp, tay nắm chặt tay cô, cô đi đâu là các con đi theo cô, ôm lấy cô không rời. Trong cả giấc ngủ chập chờn, các con luôn ôm trật cô, trong giấc ngủ say các con luôn gọi mẹ, gối đầu vào tay cô như tay của mẹ. Và rồi từng người lạ chúng ta trở thành người thân thiết với nhau. Mặc dù chúng ta từ lạ thành quen nhưng đó cũng là một chặng đường khó khăn, đôi khi có những lúc cô mệt nhoài, tưởng chừng không thể tiếp tục những công việc của mình… nhưng chính vì nụ cười của các con, những câu nói chào cô, chào mẹ và những tình thương của các con luôn luôn dành cho cô đó là một động lực để cô bước tiếp trên những chuyến đò của mình. Năm nay do dịch bệnh covid – 19 trong những tháng đầu, chúng ta bên nhau rất ít nhưng tuy nhiên tời gian ngắn ấy chúng ta cũng có khá nhiều kỉ niệm các con nhỉ? Thời gian tuy ngắn như chúng ta thật vui khi ở bên nhau đúng không các con?

Hình ảnh: Nhà trường và giáo viên tổ chức ngày quốc tế thiếu nhi cho trẻ

 

Vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn các con đã khôn lớn và trưởng thành rất nhiều. Nhìn thấy các con khoát lên mình một chiếc áo cử nhân, ra dáng các anh, các chị trong nhà trường, các con không còn bẽn lẽn mỗi lần lên sân khấu nữa mà đã tự tin, mạnh dạn lên rất nhiều…hạnh phúc của cha mẹ là thấy con khôn lớn, để cảm người mẹ đã sinh con ra, để cảm ơn người chăm sóc, chăm lo cho chúng con từng bữa ăn, giấc ngủ, dạy cho con những nét chữ đầu đời, các con dùng những lời tri ân gửi đến cô và mẹ để thay lời muốn nói của mình, kèm những bài múa trong ngày ra trường của các con. Nhìn các con khôn lớn và khỏe mạnh cô lại còn có thêm những động lực để tiếp tục ươm những mầm xanh yêu thương, tiếp tục nâng những cánh ước mơ để các con vững tin bay xa, bay cao hơn nữa.

 

Trong cuộc đời của mỗi người ai cũng sẽ trải qua cảm xúc này. Dù chứng kiến bao cuộc chia tay thì những năm tháng ấu thơ vẫn để lại trong lòng người những cảm xúc khó quên nhất. Những năm tháng ấy, những thời gian hạnh phúc nhất, tự nhiên nhất, trong trẻo nhất,,,. Cô đã từng nói về ngôi trường mới của các con là một ngôi trường đẹp nhất, thấy các con vui và hứng thú. Nhưng các con có biết không khi cô thấy các con hô hởi về ngôi trường mới của mình, thì trong lòng cô có một nỗi buồn vui không thể diễn tả được buồn vì sắp xa các con, vui vì các con bước sang một bước ngoặt mới. Dù biết rằng sẽ có một ngày hôm nay.Chắp cánh hôm nay ngày mai con sẽ tung bay phương trời, cô sẽ mãi tự hòa về các con vì đã là một phần nhỏ trong hành trang đó của các con, những các con thân yêu của  cô. Tự hào lắm TRƯỜNG MẪU GIÁO THẠNH HOÀ, tự hào vì các con đã đến bên cô trong suốt thời gian qua, tự hào vì hôm nay các con đã thật sự khôn lớn, đã có đủ hành trang đểvững tin vào lớp 1. Thời gian đã đến cô cảm ơn các con đã đến bên cô, ở bên cạnh cô, đồng hành cùng cô trong suốt một năm qua. Các con có biết không, dù các con không còn ở trong vòng tay của cô nữa thì cô vẫn dõi theo bước đi của các con. Các cô sẽ nhớ các con rất nhiều. Cảm ơn các phụ huynh, sự tin tưởng của phụ huynh dành cho các cô khi quyết định gửi gắm những thiên thần nhỏ này cho các cô. Xin gửi các con ngàn lời yêu thương, chúc các con luôn chăm ngoan, học giỏi và nhớ mãi về ngôi trường đầu tiên trong cuộc đời của mình.

                                                                                          Thạnh Hòa, ngày 10 tháng 07 năm 2022

                                                                            Người viết

 

 

                                                                                                                Ngô Thị Thúy Loan


Tác giả: Trường Mẫu giáo Thạnh Hoà
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 2
Tháng trước : 95